Hoạt động dạy và học

KỶ NIỆM 30 NĂM NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11 QUÀ TẶNG THẦY CÔ

 “Thật không uổng phí khi bỏ một buổi chiều chủ nhật đẹp trời để đến đây ngồi hỉ!” một cô giáo trong tổ Ngoại ngữ đã nói như thế khi cuộc thi Hùng biện Tiếng Anh do Quận tổ chức đang diễn ra ở phần 2, một phần gay cấn, của chương trình.

Cuộc thi Hùng biện Tiếng Anh trong những năm gần đây là một hoạt động thường xuyên và là “mặt nổi” của Phòng GD-ĐT Quận Hải Châu. Cuộc thi năm nay được tổ chức rầm rộ hơn, hoành tráng hơn và có sự tham gia đông đủ của 11 trường THCS trong địa bàn quận - không chỉ hoành tráng hơn về hình thức tổ chức mà còn “hoành tráng” hơn về chất lượng của học sinh dự thi! Các học sinh dự thi phần 1- trình bày về chủ đề tự chọn- với một phong thái rất tự tin, đặc biệt năm nay hầu hết đều phát âm rất chuẩn xác và tự nhiên theo phong cách nói. Dự thi ở thứ tự số 8, em Nguyễn Mai Lan của trường Nguyễn Huệ đã tỏ ra rất bình tĩnh và tự nhiên trình bày một cách trôi chảy chủ đề “Protecting Trees”(Bảo vệ cây cối), một vấn đề đáng quan tâm hiện nay. Phong cách linh hoạt, phát âm chuẩn xác kết hợp với vẻ mặt tự nhiên và rạng rỡ của em đã khiến cho cả khán phòng lắng nghe một cách thích thú. Mai Lan đã nhận được những lời khen ngợi từ Ban Giám khảo, của MC chương trình và những tràng vỗ tay của người tham dự.

                                                  " em Mai Lan đang thi"

Mới một nửa chặng đường thôi – Cô và trò vẫn còn tâm trạng hồi hộp lo lắng vì phần 2 của cuộc thi - phần mô tả tranh - mới quyết định đội thi của trường nào thắng cuộc! Đây là phần thi đánh giá chính xác thực lực của các em vì các em chỉ có 6 phút để suy nghĩ, chuẩn bị trong đội và sau đó trình bày ý kiến của mình về bức tranh. Nhìn thấy các đội bạn lần lượt lên trình bày, 3 bạn dự thi của đội Nguyễn Huệ ( Nguyễn Mai Lan 9/3, Nguyễn Phương Anh 9/5 và Phan Khánh An 9/10) không biết đã đứng tụm lại ở một góc từ lúc nào, rù rì trao đổi, rút kinh nghiệm... chia thời gian sao cho bạn nào cũng được nói (vì theo đánh giá của cô giáo bồi dưỡng, cả 3 em đều có khả năng nói tốt nên cả 3 cần phải thể hiện!)

Phần thi mô tả tranh đã đến! Hồi hộp quá, tranh gì đây? Có khó không? Rồi thì cả cô lẫn trò đều reo lên khi thấy đó là tranh về trò chơi dân gian, một hoạt động được nhà trường tổ chức trong những năm gần đây và được các em học sinh trong trường rất yêu thích . Thật thích thú khi thấy các em đứng trao đổi với nhau trên sân khấu – tự nhiên, sôi nổi và (khác với một số đội bạn) hoàn toàn không cần ghi chú gì. Các em đã dành 3 phút để trình bày – có lẽ khoảng thời gian đó quá ít, không kịp để Khánh An đưa ra một câu kết hoàn hảo vì trước đó , Phương Anh mở đầu giới thiệu bức tranh quá trôi chảy và chính xác, rồi thì Mai Lan say sưa trình bày về trò chơi “banh-đũa”. Tuy vậy mọi người đều cho rằng đoạn kết của các em rất dễ thương và tự nhiên, chỉ có “người trong cuộc” mới biết các em, nhất là Khánh An , vẫn còn điều muốn nói...


Kết quả cuộc thi đã khá rõ – Đội Nguyễn Huệ thật sự nổi bật!

Đội thi trường THCS Nguyễn Huệ đạt giải Nhất” – một kết quả xứng đáng cho sự nổ lực rèn luyện của các em trong đội. Các em đã đáp lại sự tin tưởng và kỳ vọng của Ban Giám Hiệu và của các cô giáo trong tổ Ngoại Ngữ. Đây cũng là món quà tinh thần đầy ý nghĩa mà các em dành tặng các Thầy Cô cho ngày 20/11 sắp tới đấy, các em ạ !

TỔ NGOẠI NGỮ


Phát biểu cảm nghĩ của học sinh lớp 9 trong lễ bế giảng và ra trường

Kính thưa quí vị đại biểu,  quí thầy cô giáo, cùng toàn thể các bạn học sinh!

 Hôm nay, chúng em rất vui mừng và tự hào trước những phần thưởng của bản thân và những kết quả mà thầy trò trường ta đã đạt được trong năm học này. Để có những thành tích ngày hôm nay, thầy cô đã phải đổ bao công sức và tâm huyết của mình, không chỉ  dạy chữ mà còn dạy chúng em làm người. Thay mặt toàn thể học sinh trong trường, em là Trần Hương Giang, học sinh lớp 9/8, xin được gửi đến thầy cô lời biết ơn chân thành nhất. Qua buổi lễ long trọng này, chúng em cũng xin gửi đến các bậc cha mẹ và chính quyền địa phương lời cảm ơn vì đã luôn dành cho chúng em những điều kiện tốt nhất cho việc học tập.

 

Kính thưa quí vị đại biểu,  quí thầy cô giáo, cùng toàn thể các bạn học sinh!

Đối với những học sinh lớp 9 chúng em, những ngày được học, được sống dưới mái trường Nguyễn Huệ thân thương là những ngày tháng tươi đẹp, vô tư và trong trẻo nhất! Bốn năm qua, dưới mái trường này, chúng em đã lớn lên nhờ “ cơm cha, áo mẹ, chữ thầy”. Lặng lẽ, ân tình và gửi gắm biết bao hi vọng, thầy cô đã cho chúng em tri thức, dạy dỗ chúng em nên người. Trường Nguyễn Huệ chẳng khác gì ngôi nhà thứ hai của mỗi chúng em. Nghĩ đến việc phải rời xa nơi này, em buồn lắm…

Đi dọc những hành lang quen thuộc, đưa mắt nhìn ra khoảng trời đầy nắng và gió, em thấy yêu quá những hàng cây bàng,… thấy nhớ làm sao những ngày đầu được thầy cô dìu dắt bước vào trường. Em nhớ lắm tiếng giảng bài trầm bổng và cả lời nhắc nhở nghiêm khắc của thầy cô;  những lúc vui vẻ và cả những giận hờn với bạn bè… Bao lần làm thầy cô buồn, chúng em vẫn chưa nói được lời xin lỗi ; bao công lao dạy dỗ của thầy cô, chúng em vẫn chưa cất nên lời cảm ơn... Rồi mai đây, mỗi học trò lớp 9 rẽ sang một ngả khác nhau, mấy ai có lúc ngoảnh mặt lại mà nhìn những bước chân mình đã đi qua, những vấp ngã được thầy cô nâng đỡ. Nhưng chúng em biết rằng, dù ở nơi đâu, có bạn bè mới, thầy cô mới thì chúng em cũng không thể quên mái trường Nguyễn Huệ dấu yêu này!

Kính thưa quí vị đại biểu. Kính thưa thầy cô thân yêu!

Những ngày này, học trò lớp 9 thường ngồi nán lại dưới tán bàng xanh mát dù trống đã báo tan trường…Chúng em  muốn lưu giữ bóng dáng thầy cô, bè bạn, những hàng cây, ghế đá và lớp học thân quen…Tất cả những hình ảnh này rồi sẽ trở thành kỉ niệm…Em sẽ không còn được ngồi trong lớp 9/8 thân thương, không còn được nghe thầy cô giảng bài hoặc trách phạt, cũng không thể cùng bạn bè ngắm nhìn hoa đậu tây vàng rực, hoa súng tím  biếc mỗi ngày nữa…Chúng em muốn lớn lên nhưng lại không muốn rời xa nơi này. Bây giờ thì em đã hiểu được hai câu thơ mà Chế Lan Viên đã viết:

Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi, đất bỗng hoá tâm hồn…

Trong những giờ phút cuối cùng trước lúc chia tay, thay mặt cho những học sinh lớp 9, em xin gửi đến các thầy cô những lời cảm ơn chân thành nhất từ tận đáy lòng. Chúng em kính chúc thầy cô cùng quí vị đại biểu luôn mạnh khoẻ, có thật nhiều niềm vui.

Nhớ đến chúng em, đến khoá học 2008- 2012 này, xin thầy cô hãy chỉ giữ lại niềm thương, quên đi nỗi buồn để mái tóc thầy cô đừng thêm sợi bạc…Chúng em xin hứa sẽ cố gắng thi thật tốt trong kì thi tuyển sinh quan trọng  sắp tới để không phụ công dạy dỗ của thầy cô. . .

Xin hãy nhận từ chúng em lời tri ân và tạm biệt!

(Trần Hương Giang- Học sinh giỏi, Lớp trưởng lớp 9/8, Giải Khuyến khích môn Văn )

Hồn quê giữa phố

Có ai là người dân thành phố mà  không có gốc gác ở quê? Ít lắm! Bởi vậy, mỗi người vẫn dành cho quê nhà một góc rộng lớn trong trái tim mình. Những cánh đồng rơm rạ thơm mùi lúa mới, những buổi mò cua bắt ốc với cái giỏ tre lủng lẳng bên hông vẫn hiển hiện trong nỗi nhớ như mới đây thôi. Các thầy cô giáo, nhiều người đã sống trọn tuổi thơ trong chốn ruộng đồng, các bậc phụ huynh cũng không ít người chỉ mong được có ngày nghỉ để đưa con về quê hít thở mùi lúa ngậm sữa thơm thơm, ngòn ngọt. Cuộc sống phố xá và tốc độ đô thị hóa vốn là mơ ước của nhiều người, nhưng cũng đã làm cho văn hóa dân gian bị phai nhạt ít nhiều. Ngày hội văn hóa dân gian hàng năm được tổ chức ở trường học chính là nhằm mục đích tái hiện và phát huy văn hóa dân gian trong tâm hồn của học sinh thời hiện đại và cũng là một dịp để thầy trò được sống trong không khí thân tình, ấm áp.

Một tuần háo hức chờ đợi, ráo riết chuẩn bị, cuối cùng thì Ngày hội dân gian năm 2012 cũng đã tới với thầy trò trường THCS Nguyễn Huệ vào sáng ngày 24/3/2012. Dù đây là lần thứ hai trường tổ chức ngày hội này, nhưng tôi vẫn thực sự bất ngờ trước qui mô của nó. Sau lời khai mạc ngắn gọn và sâu sắc của thầy hiệu trưởng Nguyễn Văn Ân, ngày hội đã bắt đầu.

 

Tôi đi một vòng quanh các trại và  không hết ngạc nhiên trước tài năng của các em học sinh. Tất cả vật liệu trang trí đều có chất liệu và hình thức đậm chất dân dã nhưng lại được bàn tay khéo léo và trí tưởng tượng của các em cách điệu trở nên bay bổng và ngộ nghĩnh hơn. Những chiếc chuông gió bằng nón, bằng gáo dừa, ống trúc, rồi những bóng đèn bằng giỏ tre, những chiếc mẹt, chiếc quạt được dùng để viết tên chi đội bằng lối thư pháp thật mềm mại và độc đáo.

 

 

Hồn quê đã được tái hiện giữa phố thị. Tôi như được trở lại thuở bé theo mẹ đi chợ. Với hơn hai mươi món ăn truyền thống được bày bàn, các em học sinh đã tạo nên một không gian ẩm thực dân gian thật hấp dẫn. Món ngon của ba miền đều có mặt với cách bày biện và mùi vị khiến cho cái bụng khó tính đến mấy cũng phải đòi ăn. Chỗ này là quán Năm Nồi với mấy anh chủ quán mặc bà ba thoăn thoắt bưng đồ ăn, miệng chào mời đon đả, chỗ kia là quán bánh cuốn, bánh đúc với cô bán hàng mặc áo tứ thân miệng nói ngọt như mía lùi, rồi bánh bèo, bánh nậm, mít trộn...

 

 Ôi! Những học sinh thường ngày quậy thế mà giờ đây bán hàng, chào khách cứ dẻo quẹo. Mấy học trò tinh nghịch của 9/3, 9/4 còn lập hẳn một nhóm chèo kéo khách từ ngoài xa  vào tận quán của mình. Tất cả đều quên đi mình là ai, chỉ còn sống hồn nhiên, hết mình trong không khí dân dã này và khoảng cách thầy trò đã rút ngắn lại rất nhiều.


Cùng lúc khai trương các gian hàng ẩm thực là khai mạc cuộc thi Tiếng hát dân ca, Vẽ tranh dân gian và các trò chơi thể thao như kéo co, đẩy gậy, kẹp bóng, đổ nước vào chai...Không khí sân trường nóng lên dần khi những tiếng reo hò vang lên. Những khúc dân ca hàng ngày các em ít nghe, nhưng trong không gian này, nó bỗng trở nên hay hơn và thật thấm thía. Tiết mục Hò kéo lưới của lớp 9/8 đã khiến khán giả không thể đứng yên, các em reo hò, nhún nhảy theo bạn và hét vang vui sướng.

 

 Cuộc thi Rung chuông vàng dù diễn ra giữa trời nắng nhưng điều đó vẫn chưa bằng độ căng thẳng và hấp dẫn của cuộc thi khi chỉ còn duy nhất thí sinh  Linh Đa của lớp 9/7 vào vòng cuối. Những câu hỏi về các anh hùng dân tộc đã khơi dậy lòng tự hào của các em và chứng tỏ khả năng nắm bắt kiến thức lịch sử rất tốt.


Vào giữa trưa, lúc các lớp đang tạm nghỉ,  bỗng tiếng nhạc khiêu vũ vang lên. Sau tiếng gọi của cô Tổng phụ trách, lập tức học sinh bị cuốn theo tiếng nhạc, điệu nhảy tưng bừng. Chưa bao giờ tôi thấy sân trường có một màn trình diễn tự do bất ngờ mà sôi động như vậy. Dưới sự khuấy động tài tình của cô Thùy Loan và Chi đoàn giáo viên, cả sân trường hàng ngàn học sinh đã hòa quyện vào nhau trong những điệu vũ rộn ràng. Giây phút đó, những căng thẳng, mệt nhọc, lo lắng đều tan biến hết.

Trong không khí trẻ trung, tươi mới đó, lễ kết nạp Đoàn đã diễn ra lọng trọng và xúc động. Các phần của ngày hội đã tiếp nối nhau một cách chặt chẽ khiến cho những đoàn viên TNCS thấy mình trở nên quan trọng hơn và ý thức được trách nhiệm với non sông đất nước sao cho xứng đáng với thế hệ trước:

 

Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay

" Ngày vui ngắn chẳng tày gang", ngày hội dân gian đã kết thúc nhưng dư âm còn ngân nga mãi trong lòng. Những điệu lý, câu ca đã đi vào tâm hồn trẻ thơ để khơi dậy và giữ gìn cái gốc của hồn quê đất Việt trong tâm hồn mỗi người như nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm đã viết:

Hồn như hạt cải, hạt kê

Gieo đi trăm ngả lại về làng xanh.